Menu Chuyến tàu văn học

Kể về một lần mắc lỗi khiến bố mẹ phải phiền lòng

Cập nhật 12:18, 23/10/2022 Cô Ngọc Anh

bài làm

Có ai đó đã từng nói: “Nếu cho tôi một điểm tựa, tôi sẽ nâng cả thế giới này lên”. Đối với tôi, mẹ chính là điểm tựa để tôi vượt qua những khó khăn, thách thức của cuộc đời. Mẹ cũng chính là người quan trọng và tôi yêu nhất trên đời này! Thế nhưng, đã có lần tôi khiến mẹ phải phiền lòng.

Mẹ tôi năm nay khoảng 45 tuổi. Mẹ không cao lắm nhưng dáng dong dỏng, thanh thoát. Mọi người trong nhà ai cũng khen mẹ đẹp vì vậy bố con tôi đã trao tặng cho mẹ danh hiệu “hoa hậu nhà”. Những lúc như thế mẹ luôn mỉm cười hạnh phúc. Mẹ có một vẻ đẹp dịu dàng toát ra từ nét mặt. Mái tóc mẹ dài đen óng, luôn được mẹ cặp lên gọn gàng. Đôi mắt đen láy, luôn dõi theo từng “bước chân” của các con trên con đường trưởng thành. Mẹ ăn nói rất duyên bởi giọng nói của mẹ truyền cảm. Hồi bé, ngày nào mẹ cũng đọc truyện cho tôi trước khi đi ngủ. Tôi yêu giọng nói của mẹ tôi lắm! Tôi yêu mẹ và luôn nghe lời để mẹ không phải phiền lòng. Thế nhưng, vì sự bồng bột của mình, tôi đã khiến mẹ phải buồn.

Tôi sinh ra và lớn lên ở nông thôn cũng như nhiều đứa bạn cùng trang lứa. Đồ chơi của tôi là những que truyền, những con vật được làm từ giấy từ lá. Những thứ đồ chơi tự tạo dù chóng hỏng nhưng chúng tôi vô cùng thích thú. Khi xem ti vi tôi thấy có nhiều đồ chơi đẹp quá, tôi luôn ao ước mình có một con gấu bông xinh đẹp. Một lần theo mẹ đi mua sách, tôi nhìn thấy một chú gấu bông xinh xắn nằm trong tủ kính. Gấu bông có mái tóc màu vàng, đôi môi đỏ thắm với chiếc váy hồng đáng yêu. Tôi đứng lại nhìn gấu bông và ao ước có được nó. Tôi định xin mẹ để mua nhưng chưa dám thì chợt tiếng cô bán hàng vang lên:

- Chị ơi tiền sách của chị hết 750 nghìn.

- Nhiều thế hả cô? Mẹ ngập ngừng một lúc rồi lấy tiền ra trả. Thế là tôi đành phải cất ý định xin mẹ mua gấu bông.

Không hiểu sao từ hôm đó chú gấu bông xinh xắn luôn chập chờn trong giấc ngủ của tôi. Tôi khao khát được bế gấu bông, được trò chuyện và chơi với nó. Tôi quyết tâm có bằng được chú gấu bông mặc chiếc váy hồng đó. Tôi nghĩ hay nói với mẹ nhưng lại sợ mẹ không cho. Chợt tôi nghĩ tới con lợn đất mà hai chị em đã nuôi từ lâu định sẽ mổ khi chị gái tôi đỗ đại học: mình lấy tiền trong lợn đất chắc mẹ chẳng biết đâu. Nghĩ là làm chiều hôm đó tôi được nghỉ học ở nhà một mình, tôi liền kều tiền trong lợn đất được 200 nghìn rồi chạy vội ra cửa hàng. Cô bán hàng cho gấu bông vào một chiếc túi thật đẹp rồi tươi cười nói “Lần sau cháu lại đến nữa nhé!”

Khi mua được con gấu bông lòng tôi xôn xao muốn mở túi và chơi với gấu bông ngay lập tức nhưng lại nghĩ: “nếu mở ở đây mẹ đi qua mà nhìn thấy thì mẹ sẽ mang con gấu bông trả lại cho cửa hàng mất. Vì vậy, tôi nhanh chóng chạy về nhà mở túi ra để chơi với gấu bông. Tôi say sưa ngắm gấu bông một lúc, chợt nghe thấy tiếng cạch cổng, tôi vội quá không biết giấu gấu bông vào đâu đành để nó ở dưới gầm giường. Mẹ về, mẹ hỏi:

- Sao con hốt hoảng thế? Chắc lại làm mất cái gì phải không?

- Không! Không con chẳng mất cái gì cả…Tại con quên chưa cắm cơm…

- Thôi đi cắm cơm nhanh lên khỏi chị về.

- Vâng…! Vâng…!

Hôm đó là ngày chủ nhật, tôi được nghỉ còn chị tôi thì đi học thêm. Vì trời mưa rất to nên mẹ nghỉ không đi bán hàng, tôi với mẹ ở nhà dọn nhà.

- Mẹ tôi nhìn thấy dưới gầm giường có một chiếc túi liền mở ra thì thấy chú gấu bông. Mẹ gọi tôi vào rồi hỏi:

- Con gấu bông này ở đâu vậy con?

Tôi ngập ngừng trả lời:

- Dạ…dạ…bạn con cho ạ!

Mẹ không nói gì chỉ thở dài. Lúc đó trời ngớt mưa nên mẹ cầm quang gánh đi bán hàng. Tôi ở nhà đi đi lại lại vòng quanh nhà, trong đầu cứ trăn trở suy nghĩ về việc nói dối mẹ. Tôi ngồi vào học bài rồi lại thấp thỏm ngóng mẹ về. Đến 10 giờ, mẹ mới về nhưng gánh hàng chẳng bán được mấy. Nhìn vẻ mặt buồn rầu của mẹ tôi ăn năn, hối hận vô cùng. Nhưng chẳng đủ can đảm để nói ra sự thật.

Chiều hôm sau đi học về, tôi quyết định nhận lỗi với mẹ. Bước vào nhà, tôi bắt gặp dáng mẹ gầy guộc ngồi bên cửa sổ, đôi mắt buồn nhìn xa xăm chân trời. Nước mắt tôi không hiểu tại sao cứ chực chờ rơi xuống. Trong lòng tôi không còn sự hồi hộp mà thay vào đó là tình yêu với mẹ và lòng dũng cảm tiến lại gần mẹ, gọi:

- Mẹ ơi!

Mẹ vội vàng lau nước mắt rồi quay lại nhìn tôi. Mẹ mỉm cười và ôm tôi vào lòng như lúc còn nhỏ. Tôi đã không cầm nổi nước mắt:

- Mẹ…ơi…con…xin…lỗi…

Chưa đợi tôi nói hết câu mẹ đã ngăn lại:

- Con gái yêu của mẹ, con không cần phải nói gì thêm nữa, mẹ đã biết tất cả rồi. Con biết nhận lỗi và sửa lỗi là mẹ vui rồi. Đây là lần đầu tiên nên mẹ con mình xí xóa nhé! Mẹ cũng xin lỗi vì không lo đầy đủ cho con.

- Không mẹ ơi, thế là đủ rồi, con chỉ cần tình yêu thương của mẹ thôi.

Hai mẹ con tôi ôm nhau thật chặt. Sau khi nhận lỗi với mẹ, tôi thấy lòng nhẹ nhõm vô cùng.

Chuyện xảy ra đã rất lâu rồi nhưng tôi còn nhớ mãi. Sự nhẹ nhàng, ấm áp của mẹ đã khiến tôi nhận ra một bài học quý trong cuộc sống: dũng cảm nhận lỗi và biết sửa sai. Cảm ơn mẹ đã dạy cho con thật nhiều những bài học bổ ích.

Đúng như nhà thơ Êxênin từng viết: “Chỉ mẹ là niềm tin, là ánh sáng diệu kì/ Chỉ mình mẹ giúp đời con vững bước/ Mẹ thân yêu hãy yên lòng mẹ nhé/ Đừng muộn phiền quá đỗi vì con”. Rồi đây, con sẽ trưởng thành và sẽ trở thành người tốt theo lời mẹ dạy. Nhưng dù có lớn khôn thì mẹ vẫn mãi là người mà con tin yêu và trân trọng nhất cuộc đời này!

Bài viết liên quan

Dẫn chứng NLXH hay về lòng dũng cảm

Nhận tin báo, anh Văn chạy xe tới thẳng hiện trường, lao vào ngôi nhà đang bốc lửa khói để cứu người thân và cứu thêm được một số nạn nhân. Hành động dũng cảm của anh đã khiến nhiều người không khỏi cảm động

Đoạn văn NLXH 200 chữ | Vai trò của sự khác biệt trong cuộc sống

Trong nhan đề một truyện ngắn của mình John Mason từng viết: “Bạn sinh ra là một nguyên bản. Đừng chết như một bản sao”, câu nói đã để lại trong mỗi người suy ngẫm về sự khác biệt và vai trò của nó trong cuộc sống.

Cảm nhận về nhân vật ông Hai trong truyện ngắn "Làng"

Ông Hai - nhân vật chính trong truyện ngắn “Làng”, người làng Chợ Dầu. Ông rất yêu làng, không muốn xa làng nhưng vì hoàn cảnh gia đình và theo chính sách của cụ Hồ buộc lòng gia đình ông Hai phải rời làng đi tản cư. Nhưng không phải rời làng là ông Hai bỏ lại sau lưng tất cả mà lúc nào ông cũng trông ngóng dõi theo những biến chuyển của làng quê.

Cảm nhận về nhân vật bác lái xe trong truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa"

Bác lái xe là nhân vật xuất từ đầu dẫn dắt câu truyện, nhưng cũng kịp thể hiện những nét đẹp trong tính cách. Là người rất yêu công việc, bao nhiêu năm trong nghề lái xe mà vẫn luôn giữ được tính cởi mở, niềm nở có trách nhiệm với công việc, nhạy cảm trước vẻ đẹp của thiên nhiên và con người. Cung đường đi qua không biết bao lần nhưng mỗi một chuyến đi với bác đều như mới.

Cảm nhận về nhân vật ông họa sĩ trong truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa"

Ông họa sĩ cảm nhận được nét đẹp của người lao động mới qua hình ảnh anh thanh niên. Ông định vẽ chân dung anh nhưng anh từ chối và giới thiệu 2 người khác xứng đáng hơn, đó là ông kĩ sư trồng rau và người cán bộ nghiên cứu sét. Ông họa sĩ và cô gái chia tay anh để tiếp tục cuộc hành trình với bao tình cảm lưu luyến. Cuộc gặp gỡ ấy tuy chỉ vỏn vẹn ba mươi phút nhưng đã khiến ông đã bị ấn tượng bởi anh thanh niên, anh có tầm vóc nhỏ và nét mặt rạng rỡ.

Vẻ đẹp của nhân vật Anh thanh niên trong truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa”

Anh thanh niên - nhân vật chính trong truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa”, truyện ngắn được viết năm 1970, sau chuyến đi Lào Cai của tác giả. Đây là thời kỳ miền Bắc tích cực lao động xây dựng phát triển kinh tế, xã hội và đấu tranh chống lại âm mưu phá hoại của đế quốc Mỹ.

Suy nghĩ về tình cảm cha con trong truyện ngắn “Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sáng. Qua đó em hãy nêu cảm nhận của em về tình cảm gia đình trong cuộc sống hiện nay

“Chiếc lược ngà” của Nguyễn Quang Sáng là truyện ngắn khá dài được viết theo cách truyện lồng trong truyện, mà phần chính là câu chuyện của bác Ba kể về hai cha con ông Sáu. Truyện ngắn đã khẳng định một chân lý vĩnh hằng: Tình cảm gia đình, tình phụ tử là vô cùng thiêng liêng, cao đẹp, sâu nặng, nó vượt lên mọi khó khăn thậm chí trong hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, hiểm nguy.

Vẻ đẹp ngôn từ trong "Người lái đò Sông Đà"

Sông Đà (1960) là một mốc son trong lộ trình nửa thế kỉ sáng tác, đánh dấu bước chuyển quan trọng của nhà văn Nguyễn Tuân đi từ thế giới của cái “tôi” đến thế giới của cái “ta”. Hay nói như nhà thơ Pháp p. Êluya “Từ chân trời một người đến chân trời tất cả”. Người lái đò Sông Đà (Trích, SGK Ngữ văn 12) là một trong những thiên tùy bút xuất sắc, thêm một lần nữa khẳng định phong cách tài hoa, uyên bác của Nguyễn Tuân.

Chất thơ bàng bạc trong truyện ngắn "Lặng lẽ Sa Pa"

Nhà văn Phạm Thị Hoài cho rằng: "Những truyện ngắn hay - theo cảm nhận của tôi thường gắn với thơ (...). Truyện ngắn dường như là đứa con tất yếu của người mẹ thơ và người cha văn xuôi. Nó là thơ viết bằng văn xuôi, bề ngoài mang tình cha mà bên trong mang tình mẹ". Quả đúng vậy, một trong những yếu tố tạo nên sức hấp dẫn của truyện ngắn chính là chất thơ. Chất thơ càng có vị trí quan trọng hơn trong truyện ngắn “Lặng lẽ Sa Pa”. Nhà văn Nguyễn Thành Long, với “khả năng cảm nhận và truyền đạt chất thơ đậm đà tản mát quanh ta” đã đưa người đọc bước vào một thế giới quyện hoà đầy chất thơ.

Tư liệu liên hệ, mở rộng "Ánh trăng" - Nguyễn Duy

Chúng ta có thể liên hệ đến vấn đề ăn năn, hối lỗi của con người trong truyện ngắn “Bức tranh” – Nguyễn Minh Châu. Truyện ngắn đã thể hiện cách nhìn nhận về con người: Trong mỗi chúng ta bao giờ cũng có mặt tốt, mặt xấu, ranh giới giữa chúng là rất mong manh, nếu chúng ta không chịu đấu tranh với chính mình, không giật mình nhìn lại chính mình để hoàn thiện bản thân thì dễ dàng sẽ trở thành người xấu

Tư liệu liên hệ, mở rộng "Bài thơ về tiểu đội xe không kính" - Phạm Tiến Duật

Khi phân tích hình ảnh “Bụi phun tóc trắng như người già”, chúng ta có thể liên hệ đến Những cơn cũng từng đi vào những vần thơ đậm chất hiện thực của nhà thơ Nguyễn Đình Thi: “Đội quân vẫn đi vội vã Bụi Trường Sơn nhòa trong trời lửa”

Dẫn chứng NLXH hay về sự sáng tạo

"Đừng chỉ luôn mù quáng theo hướng dẫn và các chỉ dẫn từng ước; bạn luôn có thể phát hiện ra điều gì đó thú vị"

Điểm hẹn CTVH số 7

Tại Venezuela, hồ nước lớn nhất Nam Mỹ đang bị ô nhiễm dầu. Một tổ chức phi chính phủ đang triển khai một giải pháp là dùng tóc để tạo thành những tấm lưới khoanh vùng ô nhiễm đồng thời hút dầu.

Điểm hẹn CTVH số 8

Chiều 19/10, Công an TP. HCM đã khởi tố, bắt tạm giam bị can Trần Thị Ngọc Trinh về hành vi gây rối trật tự cộng đồng. Đáng nói, bản thân là một người nổi tiếng, có sức ảnh hưởng, cô đã đăng tải các video điều khiển xe phân phối lớn sai phạm lên nền tảng mạng xã hội, gây xôn xao dư luận.

Nhận định siêu ngắn về Văn chương

“Văn học nằm ngoài các định luật của sự băng hoại. Chỉ mình nó không thừa nhận cái chết.”